Bài Đọc I: (Năm I) St 23, 1-4. 19; 24, 1-8.
62-67
"Isaac yêu thương Rêbecca, cho nên
ông t́m được niềm an ủi, v́ thương nhớ mẹ đă qua đời".
Trích sách Sáng Thế.
Bà Sara được một trăm hai mươi bảy tuổi
th́ qua đời tại thành Cariatharbê, tức là Hêbron, trong đất Canaan.
Ông Abra-ham đến khóc lóc thương tiếc bạn ḿnh. Khi lo việc chôn
cất, Abraham chỗi dậy nói với các con ông Hét rằng: "Tôi là ngoại
bang, là khách lạ giữa quư ông, xin quư ông nhượng cho tôi một phần
mộ để chôn xác người nhà tôi qua đời". Rồi Abraham chôn cất bà Sara
vợ ông trong Hang Đôi ngoài đồng ruộng, đối diện với Mambrê, tức
Hêbron, trong đất Canaan.
Khi ấy, Abraham đă già nua, và Chúa đă
chúc lành cho ông trong mọi sự. Abraham nói với người đầy tớ lớn
tuổi nhất trong nhà, cũng là người quản lư mọi của cải của ông rằng:
"Ngươi hăy đặt tay vào dưới bắp vế ta mà thề trước mặt Chúa là Thiên
Chúa trời đất, sẽ không cưới cho con ta một người vợ thuộc dân
Canaan mà ta đang ở chung với họ đây. Ngươi hăy đi về quê họ hàng
ta, mà cưới vợ cho con ta là Isaac". Người đầy tớ thưa lại: "Nếu
người phụ nữ không muốn theo tôi về xứ này, th́ tôi có phải đem con
trai ông về quê quán của ông chăng?" Abraham trả lời rằng: "Ngươi
hăy cẩn thận chớ bao giờ dẫn con ta về đó: Chúa là Thiên Chúa, đă
đưa ta ra khỏi nhà cha ta và quê quán ta, đă phán và thề hứa cùng ta
rằng: "Ta sẽ ban đất này cho ḍng dơi ngươi". Thiên Chúa sẽ sai
thiên thần đi trước mặt ngươi, và ngươi cưới cho con trai ta một
người vợ trong xứ đó. Nếu người phụ nữ không chịu theo ngươi về, th́
ngươi không c̣n mắc lời đoan thề mà ta bảo người đây. Chỉ có một
điều là đừng dẫn con trai ta về nơi đó".
Khi ấy, Isaac đi bách bộ trên đường dẫn
đến cái giếng gọi là "Đấng Hằng Sống và Trông Thấy", v́ ông cư ngụ
tại mạn nam. Lúc gần tối, Isaac đi ra ngoài cánh đồng để suy ngắm.
Khi ngước mắt lên nh́n, thấy những con lạc đà đang trở về từ đàng
xa. Rêbecca cũng ngước mắt nh́n thấy Isaac, nàng liền nhảy xuống
khỏi lạc đà, và hỏi người đầy tớ rằng: "Người đang đi trong cánh
đồng để ra đón chúng ta là ai vậy?" Người đầy tớ đáp: "Người đó là
chủ tôi đấy". Nàng vội vàng lấy khăn che mặt. Người đầy tớ lại kể
lại cho Isaac hay mọi việc ḿnh đă làm. Isaac đưa Rêbecca vào nhà
xếp của Sara mẹ ông, ông lấy nàng làm vợ và yêu thương nàng lắm, cho
nên ông t́m được niềm an ủi bớt thương nhớ mẹ đă qua đời.
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 105, 1-2.
3-4a. 4b-5
Đáp: Hăy ca tụng Chúa, bởi Người nhân
hậu (c. 1a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Hăy ca tụng Chúa, bởi Người
nhân hậu, v́ đức từ bi Người tồn tại muôn đời. Ai nói cho hết được
những hành động quyền năng của Chúa, ai kể cho xiết mọi lời ngợi
khen Người? - Đáp.
2) Phúc cho ai tuân giữ những điều huấn
lệnh, và luôn luôn thực thi điều công chính. Lạy Chúa, xin nhớ chúng
con khi gia ân huệ cho dân Ngài. - Đáp.
3) Xin mang ơn cứu độ đến thăm viếng
chúng con, để chúng con hân hoan v́ hạnh phúc những người Chúa chọn,
được chung vui bởi niềm vui của dân Ngài, và được hănh diện cùng
phần gia nghiệp của Ngài. - Đáp.
Alleluia: Tv 94, 8ab
Alleluia, alleluia! - Ước chi hôm nay
các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng ḷng. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 9, 9-13
"Người lành mạnh không cần đến thầy
thuốc: Ta muốn ḷng nhân từ, chớ không phải là hy lễ".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy
một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông:
"Hăy theo Ta". Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người
ngồi dùng bữa trong nhà, th́ có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến
ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người
biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: "Tại sao
Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như
thế?" Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: "Người lành mạnh không cần đến
thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hăy đi học xem lời này
có ư nghĩa ǵ: "Ta muốn ḷng nhân từ, chứ không phải là hy lễ". V́
Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội
lỗi".
Đó là lời Chúa.

Suy Niệm
"với bọn thu thuế và quân
tội lỗi"
Nếu bài Phúc Âm hôm qua liên quan đến quyền
năng tha tội của Chúa Giêsu th́ bài Phúc Âm cho Thứ Sáu Tuần XIII
Thường Niên hôm nay (Mathêu 9:9-13), tiếp ngay sau bài Phúc Âm hôm
qua, liên quan đến tội
nhân, đúng hơn liên quan đến sứ vụ của
Người đối với thành phần tội nhân.
Đúng thế, sau khi gọi "một
người tên là Mathêu đang ngồi tại trạm... 'Anh hăy theo tôi!'",
Chúa Giêsu đă đến nhà của viên thu thuế này để "dùng
bữa ... có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với
Người và các môn đệ", và hậu quả xẩy ra là: "Thấy
vậy, những người Pharisiêu nói với các môn đệ Người rằng: 'Sao Thầy
của các
anh lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi như thế chứ?'".
Nếu chính v́ loài người tội lỗi mà "Lời đă hóa
thành nhục thể và ở giữa chúng ta" (Gioan
1:14), th́ sứ vụ của Người đó là "t́m
kiếm và cứu vớt những ǵ hư hoại" (Luca 19:10),
nên Người càng cần phải làm sao để có
thể đến gần với họ
hơn ai hết và hơn bao giờ hết, nhờ đó họ có thể cảm nghiệm được
t́nh thương của Người mà trở về nhà Cha của Người. Đó là lư
do:
"Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói: 'Người khoẻ mạnh không cần thầy
thuốc, người đau ốm mới cần. Hăy về học cho biết ư nghĩa của câu
này: Ta muốn ḷng nhân chứ đâu cần lễ tế. V́ tôi không đến để kêu
gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi'".
Trước mặt Thiên Chúa loài người không ai là người công chính, tất
cả đều là tội nhân đáng thương và cần được cứu độ, bao gồm cả tổ phụ
Abraham vốn được xưng "là cha của
tất cả các kẻ
tin" (Roma 4:11), thậm chí kể cả đệ nhất tạo vật về ân sủng là Mẹ
Maria, cho dù được hoài thai vô nhiễm nguyên tội, cũng đă chân nhận
là ḿnh được cứu độ (được ǵn giữ một cách đặc biệt nhờ hưởng
trước ơn cứu chuộc của Chúa Kitô Con Mẹ), như lời Mẹ tuyên
xưng trong Ca Vịnh Ngợi Khen của Mẹ: "Linh hồn tôi ngợi khen
Chúa, và thần trí tôi hân hoan trong Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi"
(Luca 1:46-47), huống chi là thành phần biệt phái (Pharisiêu) trong
dân Do Thái, thành phần bị Chúa Giêsu thậm tệ quở trách là "đồ giả
h́nh", "thứ gian trá", "những hướng đạo viên mù quáng" (xem
Mathêu toàn đoạn 23).
Đời sống và thái độ của họ tỏ ra như thể họ là "Người khoẻ
mạnh không cần thầy thuốc". Thế nhưng, họ đă
hoàn toàn lầm lạc, chỉ sống theo chữ nghĩa của lề luật hơn là tinh
thần của lề luật, và sử dụng chính lề luật để xét đoán xấu cùng
lên án tha nhân và khinh bỉ thành phần "thu thuế
và tội lỗi", nghĩa là để sát hại
hơn là để cảm thông và cứu giúp, hoàn toàn ngược với cốt lơi của
dự án thần linh, phản lại với cơi ḷng yêu thương vô cùng nhân hậu của Thiên
Chúa. Đó là lư do trong bài Phúc Âm hôm nay Chúa Giêsu đă
khuyên thành phần biệt phái kiêu hănh về đời sống công chính hoàn
toàn giả tạo của họ rằng: "Hăy về mà học cho
biết ư nghĩa của câu này: Ta muốn ḷng nhân lành chứ đâu
cần lễ tế".
Thiên Chúa tỏ t́nh yêu vô cùng nhân hậu của Ngài ra ở
mạc khải Thánh Kinh, cả Cựu Ước lẫn Tân Ước, cho cả tội nhân (bằng
việc tha thứ) cũng như chính nhân (bằng việc chăm sóc). Trong bài đọc 1 hôm
nay, được trích từ Sách Khởi Nguyên (23:1-4,19; 24:1-8,62-67), chúng ta cũng thấy ḷng nhân lành của Thiên Chúa được tỏ ra qua
việc Ngài chăm sóc cho vị tổ phụ Abraham và Isaac con ông, khi
Ngài sắp xếp cho người con được sinh ra bởi lời hứa này lấy được
người vợ đúng như ḷng mong ước của vị tổ phụ, một ḷng mong ước
trước hết ở chỗ trung thành
với tất cả những ǵ Thiên Chúa muốn,
không hề dám làm ǵ trái ư của Ngài.
Vị tổ phụ này cương quyết không muốn cho
người con trai được sinh ra theo lời hứa này của ông lấy con gái xứ
Canaan dân ngoại là
nơi ông đang sống, và ông cũng không
muốn cho người con trai quí báu này của ông lấy bất cứ người con gái nào ở nơi ông đă bỏ đi từ đó mà đến xứ Canaan này,
nhưng lấy một người con gái thuộc chính gia tộc
của ông. Ông đă dặn người lăo bộc đă ở với ông ngay từ đầu như thế,
bằng một ḷng tin tưởng tuyệt đối vào sự quan pḥng thần linh nhân
hậu của Thiên Chúa:
"'Chú hăy đặt tay dưới đùi tôi, và
tôi xin chú nhân danh Thiên
Chúa là
Chúa trời đất, mà thề rằng chú sẽ không cưới cho con trai tôi một
người vợ trong số con gái xứ Canaan, nơi tôi đang sống. Nhưng chú sẽ
về quê tôi, đến với họ hàng tôi, mà cưới vợ cho con tôi là Isaac'. Người
lăo bộc thưa với ông: 'Có thể người đàn bà ấy không chịu đi theo tôi
về đất này; vậy tôi có phải đưa cậu con trai ông về đất mà từ đó ông
đă ra đi không?' Ông Abraham bảo người ấy: 'Coi chừng, đừng có đưa
con trai tôi về đó! Thiên
Chúa là
Chúa Trời, Đấng đă đưa tôi ra khỏi nhà cha tôi, khỏi quê hương tôi,
Đấng đă phán với tôi và thề với tôi rằng: 'Ta sẽ ban cho ḍng dơi
ngươi đất này', chính Người sẽ sai sứ thần Người đi trước mặt chú,
để từ nơi đó chú cưới vợ về cho con tôi. Nếu
người đàn bà không chịu đi theo chú, th́ chú không c̣n buộc phải giữ
lời thề với tôi nữa. Nhưng dù sao, cũng đừng đưa con tôi về đó".
Quả thực, qua đoạn Sách Khởi Nguyên không được trích dẫn (v́ quá
dài), giữa đoạn trên đây và đoạn dưới đây, chúng ta thấy được Thiên
Chúa chính là Đấng xe duyên kết nghĩa cho con người được Ngài hứa
cho xuất phát một dân tộc đông như sao trời cát biển, nhưng dân tộc
đông như sao trời cát biển bao gồm tất cả những ai được cứu độ ấy
lại cần phải được chung hưởng gia nghiệp với một gịng dơi được
tuyển chọn là dân Do Thái, bắt đầu từ cặp vợ chồng Isaac và Rebeca:
"Khi ấy
cậu Isaac đă bỏ vùng giếng Beer-lahai-roi, và đang ở trong miền
Negeb. Cậu Isaac ra ngoài đồng dạo mát lúc chiều tà. Ngước mắt lên,
cậu thấy một bầy lạc đà đang tiến đến. Ngước mắt lên, cô Rebeca thấy
cậu Isaac, cô bèn từ trên lưng lạc đà nhảy xuống và hỏi người lăo
bộc: 'Người đang đi ngoài đồng tiến về phía chúng ta là ai đó?'
Người lăo bộc trả lời: 'Chủ tôi đấy!' Cô bèn lấy chiếc khăn che mặt. Người
lăo bộc thưa lại với cậu Isaac tất cả những ǵ ông đă làm. Cậu
Isaac đưa cô Rebeca vào lều của bà Sara mẹ cậu; cậu lấy cô làm vợ,
cậu yêu thương cô và khuây khoả được nỗi buồn mất mẹ".
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ
trên
TN.XIIIL-6.mp3
|